Chương 13: Giả! Đều là giả!
Keng!
Nương theo tiếng kim thiết va chạm chói tai, Trương Nhạc và Vương Thanh Phong đều lùi lại mấy bước. Trương Nhạc thậm chí còn phun ra một ngụm máu tươi, sắc mặt tái nhợt như tờ giấy.
Hai người đều ở Huyền giai đỉnh phong, thực lực vốn bất phân cao thấp, nhưng vừa rồi một mình Trương Nhạc chém giết ba con yêu thú Huyền giai, tiêu hao lượng lớn linh lực, tự nhiên không thể tiếp tục đối kháng trực diện với Vương Thanh Phong.
"Trương đường chủ, xem ra hôm nay ngươi nhất định phải chết rồi." Vương Thanh Phong nở nụ cười thâm trầm lên tiếng.
"Hừ! Ngươi nói quá nhiều lời thừa thãi!"
Trương Nhạc mặt không cảm xúc, vung mạnh đao, thanh quang như thực chất lập tức ngưng tụ trên thân đao, mang theo dao động linh lực kinh người.
Keng!
Lại một tiếng vang giòn giã, Vương Thanh Phong giơ kiếm nhẹ nhàng chặn đứng đòn tấn công của Trương Nhạc, ung dung cười nói: "Với thực lực của ngươi, căn bản không cần thiết phải tử chiến đến cùng. Chỉ cần ngươi đồng ý gia nhập Tinh môn, ta có thể bỏ qua chuyện cũ, thấy thế nào?"
"Vương Thanh Phong, ngươi quá coi thường Trương mỗ rồi. Cho dù chiến tử, ta cũng tuyệt đối không phản bội Huyền Ất Sơn." Trương Nhạc lạnh lùng đáp.
"Rượu mời không uống lại thích uống rượu phạt!"
Dứt lời, trong cơ thể Vương Thanh Phong đột nhiên bộc phát ra một luồng linh lực cường hãn, mênh mông thâm thúy như bầu trời đầy sao, chính là công pháp Dẫn Tinh Quyết của Tinh môn.
"Chẳng nhẽ ta lại sợ ngươi!"
Trương Nhạc không hề nhượng bộ, trong người cũng bùng nổ linh lực, tỏa ra thanh quang nhạt của Thanh Hư Kinh.
Ngay khi hai người chuẩn bị phân thắng bại, phía sau đột nhiên truyền đến những tiếng kinh hô liên tiếp. Hai người nhìn nhau, không hẹn mà cùng kéo dài khoảng cách, quay đầu nhìn lại.
Chỉ thấy Tần Giác, người từ đầu đến giờ vẫn chưa từng ra tay, đã bắt đầu hành động. Không có chiêu thức hoa mỹ, cũng không có hiệu ứng kinh thiên động địa, hắn chỉ bước đi không vội không vàng về phía Thâm Uyên Bạch Hổ và Ngụy trưởng lão. Thế nhưng theo từng bước chân của hắn, tất cả võ giả Tinh môn chặn đường giống như bị châm ngòi thuốc nổ, không có bất kỳ dấu hiệu báo trước nào, lập tức nổ tung tại chỗ, hóa thành sương máu tiêu tán.
Đúng vậy, Trương Nhạc chắc chắn bản thân không nhìn lầm, những võ giả Tinh môn kia toàn bộ đều phát nổ!
Đó đều là võ giả cấp bậc Huyền giai!
Ngay cả Ngụy trưởng lão cũng tràn đầy chấn kinh, nhịn không được dụi dụi mắt.
Đây là loại võ kỹ gì?
Người này thật sự chỉ là một thiếu niên sao?
Trong thoáng chốc, những võ giả Tinh môn còn lại đều vô cùng hoảng sợ lùi về sau, tránh để bản thân trở thành kẻ xui xẻo nổ tung tiếp theo.
"Ngươi rốt cuộc là ai?" Ngụy trưởng lão không kìm được cảm thấy một trận tim đập nhanh.
"Ta đã nói rồi, ngươi có thể gọi ta là bác." Tần Giác giống như người vô sự tiếp tục tiến lên, phảng phất như việc những võ giả Tinh môn nổ tung xung quanh hoàn toàn không liên quan gì đến hắn.
"Rất tốt, bác, ngươi thật sự có vốn liếng để cuồng vọng." Ngụy trưởng lão ngữ khí ngưng trọng nói.
Nghe thấy câu này, Tần Giác suýt nữa không nhịn được cười thành tiếng, đám người ở dị giới này quả thực quá dễ lừa.
"Bất quá dừng lại ở đây thôi."
Ngụy trưởng lão từ trên lưng Thâm Uyên Bạch Hổ nhảy xuống, chỉ tay về phía Tần Giác nói: "Giải quyết hắn đi, Tiểu Bạch."
"Gầm!"
Nhận được mệnh lệnh, Thâm Uyên Bạch Hổ lập tức ngửa mặt lên trời gầm dài, hai cánh dang rộng tạo nên một trận cuồng phong lớn, thổi tung mái tóc Tần Giác ra sau, những võ giả còn lại thậm chí còn không mở nổi mắt.
Đây chính là uy năng của yêu thú Địa giai.
So với yêu thú cấp bậc Huyền giai và Hoàng giai, yêu thú Địa giai đã có linh trí rất cao. Cho dù không thể thi triển võ kỹ giống như con người, nhưng chúng lại hiểu được cách chiến đấu, cộng thêm lực tấn công và phòng ngự cường hãn, võ giả nhân loại nếu không có pháp bảo thì căn bản rất khó chống lại.
Thế nhưng Tần Giác khi tham gia Trảm Yêu thịnh hội, ngay cả yêu thú Thiên giai thậm chí cấp chí tôn cũng đã từng thấy qua, huống chi chỉ là một con yêu thú Địa giai?
"Hù!"
Khoảnh khắc tiếp theo, Thâm Uyên Bạch Hổ há cái mồm thối máu, phun ra một luồng hàn lưu băng giá bắn về phía Tần Giác.
Luồng hàn lưu này vừa tiếp xúc với không khí liền ngưng kết thành tinh thể băng, khiến nhiệt độ xung quanh lập tức giảm mạnh. Một vài võ giả tu vi thấp nhịn không được rùng mình một cái, phải vận chuyển linh lực để chống cự.
Đối mặt với đòn tấn công của Thâm Uyên Bạch Hổ, Tần Giác sắc mặt không đổi, thân hình khẽ nghiêng đã trực tiếp né được.
"Xoẹt..."
Hàn lưu rơi xuống mặt đất phía xa, lập tức điên cuồng lan rộng, bất kể là thực vật hay đất đá đều bị đóng băng thành tượng trong nháy mắt. Rõ ràng, con Thâm Uyên Bạch Hổ này là yêu thú thuộc tính Băng.
"Gầm!"
Một kích không trúng, Thâm Uyên Bạch Hổ phẫn nộ gào thét, liên tiếp phun ra thêm vài luồng hàn lưu, ý đồ muốn biến Tần Giác thành điêu khắc băng. Nhưng dù nó có cố gắng thế nào, Tần Giác vẫn nhẹ nhàng né tránh, tựa như Thâm Uyên Bạch Hổ đang cố tình bắn trượt hắn vậy.
"Ngươi chỉ biết né tránh thôi sao?" Ngụy trưởng lão sắc mặt âm trầm, cảm giác Tần Giác hoàn toàn đang đùa giỡn Thâm Uyên Bạch Hổ.
Lời này vừa nói ra, Tần Giác lại thật sự dừng bước, đứng tại chỗ, thuận tay uống một ngụm rượu, nghiễm nhiên là dáng vẻ không hề đặt Thâm Uyên Bạch Hổ vào trong mắt.
"Hù!"
Nhận phải khiêu khích, Thâm Uyên Bạch Hổ nổi giận lôi đình, lập tức phun ra một luồng hàn lưu mạnh mẽ hơn hẳn những lần trước. Đòn này cho dù là võ giả Địa giai bị đánh trúng thì cũng không chết cũng tàn phế!
"Sư thúc tổ, cẩn thiện!" Trương Nhạc vội vàng hô lên.
Tuy nhiên, Tần Giác vẫn đứng im tại chỗ không hề nhúc nhích, giống như căn bản không nghe thấy lời nhắc nhở của Trương Nhạc.
"Ngu xuẩn!" Ngụy trưởng lão cười lạnh.
Nhìn thấy hàn lưu sắp sửa đánh trúng Tần Giác, hắn bỗng nhiên giơ cánh tay lên, nhẹ nhàng vung một cái.
"Xoẹt!"
Mọi người chỉ cảm thấy một luồng gió lớn quét qua, ngay sau đó, luồng hàn lưu do Thâm Uyên Bạch Hổ phun ra đã trống rỗng tan biến.
"Làm sao có thể?" Ngụy trưởng lão lẩm bẩm một mình, không thể tin nổi.
Chỉ là một cái phẩy tay tùy ý đã đánh tan luồng hàn lưu đủ để trọng thương võ giả Địa giai, đây là tu vi gì? Thiên giai sao?
Không đợi Ngụy trưởng lão nghĩ thông suốt, Tần Giác đã đánh ra một quyền. Trong chớp mắt, bầu trời như có sấm sét lóe lên, chiếu sáng rực cả vùng sông núi đất trời.
Khi tia lôi đình hạ xuống, con Thâm Uyên Bạch Hổ hung thần ác sát ban nãy đã biến mất nửa thân trên, máu tươi bắn tung tóe ra xa mười mấy mét, cảnh tượng nhìn mà giật mình.
"Chết... Chết rồi?"
Bịch.
Phần thân dưới còn lại của Thâm Uyên Bạch Hổ ngã thẳng xuống đất, phảng phất như đang chứng minh cho mọi người thấy nó đã từng tồn tại.
Một quyền giết chết yêu thú Địa giai!
Toàn trường tĩnh lặng như tờ!
Ai có thể ngờ tới, con Thâm Uyên Bạch Hổ vừa rồi còn bất khả chiến bại thế mà lại chết như vậy.
Cho dù Trương Nhạc biết Tần Giác rất mạnh, nhưng cũng không ngờ hắn lại mạnh đến mức độ này.
Triệu Nhược Thành, người trước đó từng muốn khiêu chiến Tần Giác, lại càng không ngừng cảm thấy may mắn trong lòng. Sự tồn tại thế này đâu phải là kẻ hắn có thể trêu chọc?
Ở phía xa, Lạc Vi Vi há hốc cái miệng nhỏ nhắn, gần như không thể tin vào mắt mình.
Những đạo sư và võ giả phân đường còn lại cũng trợn mắt hốc mồm. Đây chính là sư thúc tổ sao? Khó trách lại có thể trở thành sư đệ của chưởng môn!
Nếu như bọn người Trương Nhạc chỉ thuần túy là chấn động, thì Vương Thanh Phong và những võ giả Tinh môn còn lại chính là kinh hoàng và sợ hãi!
Đặc biệt là Vương Thanh Phong, toàn thân hắn khống chế không nổi mà run rẩy, đến mức gần như đứng không vững. Hắn thế nào cũng không hiểu nổi, sự việc tại sao lại biến thành thế này.
Dĩ nhiên, lúc này người kinh hãi nhất không ai khác ngoài Ngụy trưởng lão.
Là chủ nhân của Thâm Uyên Bạch Hổ, không ai rõ ràng sự mạnh mẽ của nó hơn hắn. Hắn có thể thu phục nó làm tọa kỵ cũng là nhờ có sự giúp đỡ của trưởng lão gia tộc.
Vậy mà hiện tại, nó lại bị thiếu niên trước mắt đấm chết chỉ bằng một quyền!
Đùa cái gì vậy?
"Không thể nào! Tuyệt đối không thể nào!"
Một lúc lâu sau, Ngụy trưởng lão đột nhiên ngửa mặt lên trời cười lớn: "Giả, đều là giả, ha ha ha, tuyệt đối không thể nào."
Mọi người: "..."
Tên này không phải là bị điên rồi chứ?
"Tiếp theo, đến lượt ngươi." Tần Giác quay người, nhìn về phía Ngụy trưởng lão.
Không khí trong nháy mắt ngưng trệ.