Chương 5: Thanh Liên thánh thể, Hỏa Ưng linh thể
Trên con đường hỏa thuộc tính này, hắn là người đi xa nhất. Nói cách khác, hắn đã từ hạng trung vọt lên thành hạng xuất sắc!
“Quá khoa trương rồi.” Phương Huyền sững sờ, y đã không còn thấy bóng lưng của đường huynh Phương Dương đâu nữa.
“Lại thêm một vị thiên kiêu xuất thế. Thiên tài thời này quả thực nhiều như cá diếc sang sông...” Trương Diệp nheo mắt, cảm thán không thôi.
Thậm chí ngay cả Sâm Vi cũng chú ý tới, khẽ quan sát Phương Dương. Đôi mắt phượng của nàng hơi sáng lên.
Đối mặt với đủ loại ánh mắt, Phương Dương vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng, nhắm mắt làm ngơ, chỉ nhất tâm khai mở không khiếu. Không khiếu chính là căn bản tu hành của thế giới này. Có người gọi là Tử Phủ, có người gọi là Hoa Trì, nhưng đại đa số đều gọi là Nguyên Hải không khiếu.
Tư chất không khiếu càng tốt, thành tựu tương lai càng cao. Trong đó, nếu khai mở được không khiếu viên mãn mười phần mười, chắc chắn sẽ diễn sinh ra linh thể, thánh thể, hoặc thậm chí là tiên thể khác biệt.
“Mười, chín... ba, hai, một.” Phương Dương thầm đếm ngược.
Ầm!
Khoảnh khắc tiếp theo, Phương Dương cảm thấy trong bụng, nơi giữa hai thận như có thuốc nổ nổ tung. Một cái khiếu huyệt xuất hiện!
Đó chính là không khiếu. Ngay lúc này, nguyên khí xung quanh bắt đầu điên cuồng tràn vào bổ sung. Hai thành, ba thành... năm thành, bảy thành... chín thành rưèo, mười phần mười!
Theo phân cấp tư chất Viên mãn, Giáp, Ất, Bính, Đinh, Phương Dương đã khai mở được không khiếu viên mãn mười phần mười!
Dưới sự bổ sung của nguyên khí, không khiếu của hắn đã hóa thành chân nguyên hải, tràn ngập sắc thanh đồng của nhất giai chân nguyên. Không chỉ vậy, Hỏa Ưng tinh túy trong người hắn đột nhiên thét dài một tiếng, lao thẳng về phía chân nguyên hải.
Chỉ trong nháy mắt, phía sau Phương Dương hiện lên một đạo hư ảnh Hỏa Ưng trong tư thế vỗ cánh bay cao, hung lệ đáng sợ. Hư ảnh này lông vũ rõ nét, tỏa ra ánh lửa rực rỡ, toàn thân đỏ rực như được đúc từ liệt diễm, cao chừng mười mét, tựa như muốn thiêu trụi bầu trời.
“Hỏa Ưng hư ảnh, là Ất đẳng linh thể: Hỏa Ưng linh thể!”
“Đây là tử đệ nhà ai? Tuy không sánh được với Sâm Vi, nhưng cũng thuộc hàng đứng đầu!”
“Hắn là con cháu họ Phương, tên là Phương Dương, mồ côi cha mẹ từ nhỏ.”
“Thật là khó tin, không ngờ mạch họ Phương suy vi đã lâu cuối cùng cũng có thiên tài xuất hiện.”
“Ha ha, đúng vậy, kể từ khi Phương Niệm lão tổ qua đời hơn ba trăm năm trước, họ Phương bắt đầu xuống dốc...”
Lúc này, các tộc lão đang ngự trên mây không khỏi trầm trồ khen ngợi, thần sắc mỗi người một vẻ. Có người thực lòng tán dương, nhưng cũng có kẻ bắt đầu nảy sinh lòng kiêng kị. Ở đâu có người, ở đó có giang hồ, dù trong cùng một gia tộc cũng có sự phân chia thân sơ. Đặc biệt là khi thế lực của gia tộc Trường Không quá lớn!
Sự xuống dốc của họ Phương đồng nghĩa với việc các họ khác hưng thịnh lên. Ví như họ Trương của Trương Diệp, chính là nhờ phân chia lợi ích từ họ Phương mà lớn mạnh.
“A Dương vậy mà lại là Hỏa Ưng linh thể sao?!” Ở phía sau, vị tộc lão họ Phương há hốc miệng.
Những gì Phương Dương thể hiện hôm nay khiến ông chấn động không nhỏ. Phải biết rằng Hỏa Ưng linh thể là linh thể hạng Ất, chỉ cần Phương Dương tu hành ổn định, trong vòng ba mươi năm chắc chắn có thể nhẹ nhàng trở thành cường giả tứ giai, đủ sức trấn giữ một phương!