Logo

[Dịch] Yêu Nghiệt Tiên Hoàng Tại Đô Thị

Chương 14. Chương 14: Không trị hết, hắn liền thật biết chết!

Chương 14: Không trị hết, hắn liền thật biết chết!

"Làm sao có thể, Phùng Thiên cứ như vậy bị đánh ngất đi?"

Sau khi phản ứng lại, mọi người có mặt đều vô cùng khiếp sợ.

Tại khu vực Đông Nhai, danh tiếng của Phùng Thiên thập phần vang dội, không ai không biết, không người không hay.

Lời đồn hắn khổ luyện công phu, lực cánh tay ngàn cân, từng tay không vật lộn mãnh hổ, một mình thoải mái đánh ngã mười tên côn đồ, dũng mãnh vô địch.

Mà bây giờ, đối phó với một thiếu niên thân ảnh phong phanh, vừa đối mặt liền bị giây gọn, quả thực không thể yếu hơn được nữa.

Lẽ nào lời đồn là giả?

Người ngoài xem náo nhiệt, người trong nghề xem môn đạo. Với tư cách là người trong nghề, Lâm Huyên Dĩnh hít sâu một ngụm khí lạnh.

"Nội kình cao thủ!"

Sở dĩ Lâm Huyên Dĩnh vừa rồi không ngăn cản Phùng Thiên, chính là vì ý thức được Tiêu Trần có thể có chút công phu, nhưng nàng tuyệt không nghĩ tới Tiêu Trần lại tu luyện ra nội kình.

Đây không hề là chuyện tầm thường nữa rồi!

"Đáng ghét, hai kẻ này đang diễn kịch đấy à?"

Lý Bân không tin vào những gì mắt mình nhìn thấy, cho rằng Phùng Thiên nhất định là do Tiêu Trần thuê diễn viên về.

Đường đường là cao thủ ngoại gia cực hạn, vậy mà bị chạm có hai cái liền phun máu không ngừng, diễn kỹ quá mức cường điệu rồi đấy.

Lâm Huyên Dĩnh trừng mắt liếc hắn một cái, lạnh lùng nói: "Nhờ ngươi động não một chút xem nào, nội kình là thứ mà công phu ngoại gia có thể so sánh sao? Vừa rồi ngươi vừa đối chất với người ta, bây giờ phải nghĩ xem làm thế nào để thu xếp ổn thỏa đi!"

Hừ!

Lý Bân hừ lạnh một tiếng, thần sắc âm trầm chưa định, không biết trong lòng đang suy nghĩ gì.

Bàn tử lão bản lúc này cũng vô cùng bối rối, ngơ ngác nhìn Phùng Thiên đã bị đánh ngất xỉu, không biết nên làm thế nào cho phải.

"Các ngươi đang làm cái gì vậy?"

Theo một tiếng quát to vang lên, một gã trung niên mặt chữ quốc dẫn đầu hơn mười tên tráng hán xông tới, khí thế vô cùng hùng hổ.

"Triệu lão đại!"

Bàn tử lão bản giống như nhìn thấy cứu tinh, mừng rỡ vội vàng chạy tới.

"Triệu lão đại, có kẻ dám đến đây nháo sự, hắn còn đả thương cả Phùng Thiên nữa, xin ngài làm chủ cho!"

Triệu Bưu liếc mắt nhìn Phùng Thiên đang nằm bất tỉnh nhân sự trên mặt đất, giơ tay liền giáng cho bàn tử một bạt tai, phẫn nộ quát:

"Tiền Quốc Cường, con mẹ nó ngươi điên rồi đúng không?"

Tiền Quốc Cường bị một tát này đánh cho hoa mắt đom đóm, trong lòng càng thêm khó hiểu, vội vàng hỏi: "Triệu lão đại, sao ngài lại đánh ta?"

"Cút sang một bên!"

Triệu Bưu một cước đá văng Tiền Quốc Cường ra chỗ khác, bước nhanh đến trước mặt Tiêu Trần, cung kính cúi đầu nói:

"Không biết cao nhân đại giá quang lâm, Triệu Bưu không thể từ xa nghênh đón, xin ngài thứ tội!"

Tiêu Trần kỳ quái liếc nhìn Triệu Bưu một cái, lập tức chợt hiểu ra: "Cái gọi là Lang ca kia, là thủ hạ của ngươi?"

Triệu Bưu áy náy đáp: "Do tiểu đệ không hiểu chuyện, mạo phạm đến cao nhân. Nếu cao nhân muốn trị tội, Triệu mỗ xin cam tâm tình nguyện chịu phạt."

Tiêu Trần xua tay nói: "Hắn xem như còn biết điều, nếu lúc ấy đã thả hắn, tức là ta không định tính toán nữa. Bất quá, lần sau đừng có tái phạm."

"Đương nhiên! Nếu có lần sau nữa, ngài không cần ra tay, ta sẽ tự mình trừng phạt nó!"

Trong lòng Triệu Bưu vô cùng may mắn. Tiêu Trần rõ ràng dễ nói chuyện hơn vị nội kình võ giả mà hắn cất công chiêu mộ rất nhiều, nếu có thể lôi kéo được người này, tương lai chắc chắn sẽ tranh thủ được thêm nhiều lợi ích to lớn cho bản thân.

"Nhân Bảo Các này là sản nghiệp của ngươi?" Tiêu Trần hỏi.

Triệu Bưu đáp: "Cũng có thể nói là vậy, ta chiếm phần lớn cổ phần ở đây."

Nhận thức được Tiêu Trần tới đây hơn phân nửa là vì có hứng thú với thứ gì đó, hắn lập tức nịnh nọt dâng hiến:

"Ngài nếu coi trọng món đồ nào, cứ việc lên tiếng, coi như Triệu mỗ thay mặt xin lỗi!"

Tiêu Trần cười nhạt: "Ngươi ngược lại rất biết cách làm người."

Đưa tay không đánh người mặt tươi cười, Triệu Bưu đã nói đến mức độ này rồi, cho dù Tiêu Trần có tức giận đến đâu cũng không thể trút lên đầu hắn được nữa.

Đúng lúc này, Lý Bân lại lần nữa cất lời chế nhạo đầy vô duyên: "Đúng là hai kẻ ếch ngồi đáy giếng!"

Triệu Bưu đang nóng lòng muốn thể hiện trước mặt Tiêu Trần, lập tức quay sang quát lớn với Lý Bân: "Mày là cái thá gì, mà dám nói chuyện với cao nhân kiểu đó?"

"Cao nhân ư?" Lý Bân mỉm cười khinh bỉ, "Trong mắt các người, một tên nội kình võ giả liền được coi là cao nhân rồi sao?"

Chứng kiến cảnh Tiêu Trần đánh ngất Phùng Thiên chỉ trong một hiệp, Lý Bân ban đầu quả thực có chút kinh ngạc, nhưng ngẫm lại thì cũng thấy bình thường.

Hắn ta tuy không bằng Tiêu Trần, nhưng sau lưng hắn còn có Lý gia, còn có Lâm gia.

Cũng chỉ là một tên may mắn luyện được chút nội kình võ giả mà thôi, chẳng có gì đáng để ngạc nhiên cả.

Triệu Bưu tinh ranh cỡ nào, vừa nghe đã nhận ra thân phận của Lý Bân không tầm thường, liền chắp tay hỏi: "Còn chưa xin giáo hạ danh tính cao tánh!"

"Ta á? Nói ra chắc các ngươi cũng chẳng biết đâu, nhưng vị bên cạnh ta đây, các ngươi tuyệt đối nghe như sấm bên bảng." Lý Bân chỉ vào Lâm Huyên Dĩnh, ngạo mạn nói: "Cô ấy chính là cháu gái của thần y Lâm Hưng Thành, Lâm Huyên Dĩnh!"

Nghe đến đây, sắc mặt Triệu Bưu đại biến, kinh hô lên: "Hoa Hạ đệ nhất thần y Lâm Hưng Thành?"

"Không sai!" Lý Bân kiêu ngạo nói, "Đường đường là Hoa Hạ đệ nhất thần y, ngay cả Tiên Thiên võ giả cũng phải kính trọng Lâm gia gia ba phần, một tên nội kình võ giả thì có cái thá gì mà đáng để khoe khoang?"

"Tiên Thiên võ giả!"

Triệu Bưu hít một ngụm khí lạnh thấu xương.

Tiên Thiên võ giả chính là những đại nhân vật danh chấn một phương, được tôn xưng là "Tông Sư", toàn bộ Hoa Hạ tính đi tính lại cũng chỉ có vỏn vẹn hơn mười người đạt đến cảnh giới đó.

Theo hắn được biết, toàn bộ tỉnh Giang Nam chỉ có đúng hai vị Tiên Thiên võ giả, hơn nữa đều đang ở thành phố lớn, được tam đại gia tộc tôn sùng vô điều kiện, địa vị cao quý vô cùng.

Một nơi nhỏ bé như Lan Ninh thị này, tuyệt đối không thể nào xuất hiện Tiên Thiên võ giả được.

Thế nhưng theo lời Lý Bân, ngay cả Tiên Thiên võ giả cũng phải kính nể thần y Lâm Hưng Thành ba phần, đủ để thấy địa vị và sức ảnh hưởng của Lâm Hưng Thành ở Hoa Hạ lớn đến mức nào.