Chương 15: Không trị hết, hắn liền thật sự chết! (2)
"Lý Bân, ngươi mới là kẻ có gì đáng để khoe khoang!" Lâm Huyên Dĩnh mở miệng, bực tức mắng, "Gia gia ta được người tôn kính, có liên hệ gì tới ngươi sao?"
"Huyên Dĩnh, ta..."
"Im lặng, ngươi còn dám nói thêm một câu, về sau cũng không cần xuất hiện ở trước mặt ta nữa."
Lý Bân cảm giác Lâm Huyên Dĩnh lần này thật sự nổi giận, vội vàng nói: "Được rồi, ta không nói lời nào, nàng đừng nóng giận."
Lâm Huyên Dĩnh hừ lạnh một tiếng, lại lần nữa đối mặt với Tiêu Trần, nói: "Tiên sinh, lúc trước nếu như có chỗ mạo phạm, ta ở chỗ này xin lỗi ngài. Nhưng bất kể thế nào, vòng niệm châu trên tay ngài thật sự vô cùng quan trọng đối với ta, xin hãy nể mặt gia gia ta mà tạo điều kiện giúp đỡ!"
Lâm Huyên Dĩnh tình thương rất cao, lúc trước thấy Tiêu Trần tuổi còn trẻ, liền xưng hô là "Đồng học"; hôm nay nhìn thấy thực lực Tiêu Trần cường đại, xưng hô lập tức đổi thành "Tiên sinh", hơn nữa tư thái hạ rất thấp, mang theo thái độ cầu người có việc.
Cuối cùng, nàng lại dọn ra danh nghĩa của gia gia, xem như vừa đấm vừa xoa.
Nếu như đổi thành người khác, chỉ sợ rất khó cự tuyệt thỉnh cầu của nàng.
Thế nhưng, Tiêu Trần dẫu sao không phải người bình thường, vẫn hoàn toàn không hề bị lay động, nhàn nhạt mở lời:
"Lời hay lời xấu đều bị các ngươi nói cả rồi, ngươi nói ngươi là cháu gái của Lâm Hưng Thành, ta liền nhất định phải tin tưởng sao?"
Lâm Huyên Dĩnh ngẩn người, vội vàng lên tiếng: "Nhưng Lâm Hưng Thành thật sự là gia gia ta mà!"
Tiêu Trần đáp: "Nói suông không có tác dụng, khó mà khiến người khác tin phục!"
Triệu Bưu hiểu rõ ý tứ của Tiêu Trần, cũng phụ họa theo: "Không sai, trên người các ngươi lắm chuyện thế này, các ngươi muốn nói thế nào mà chẳng được. Đầu năm nay kẻ lừa đảo rất nhiều, khó bảo toàn ngươi không phải là giả mạo!"
Lý Bân muốn mở miệng biện hộ thay Lâm Huyên Dĩnh, nhưng nhớ tới lời cảnh cáo khi nãy, hắn lại không dám lên tiếng, đành phải khó chịu nuốt ngược trở vào.
Lâm Huyên Dĩnh suy nghĩ một chút, bèn lấy thẻ căn cước ra đưa cho Tiêu Trần, "Đây là chứng minh thư của ta, ta không hề nói láo!"
Tiêu Trần liếc nhìn chiếc thẻ căn cước, điềm nhiên nói: "Thẻ căn cước chỉ có thể chứng minh ngươi tên là Lâm Huyên Dĩnh, chứ không thể chứng minh gia gia của ngươi là Lâm Hưng Thành."
Triệu Bưu lại phụ họa hùa theo: "Đúng thế, thiên hạ người trùng tên trùng họ nhiều vô số kể, huống chi cũng chẳng ai biết cháu gái của Lâm Hưng Thành rốt cuộc có tên là Lâm Huyên Dĩnh hay không."
"Các ngươi..."
Lâm Huyên Dĩnh tức giận đến mức muốn chửi thề, hai tên gia hoả này kẻ tung người hứng, quả thực muốn làm người ta tức chết mà!
"Các ngươi rốt cuộc muốn ta phải chứng minh thế nào đây?"
Triệu Bưu quay sang nhìn Tiêu Trần, Tiêu Trần bèn hỏi thẳng: "Ngươi nếu là cháu gái của Lâm Hưng Thành, vậy thế nào cũng phải học được một ít y thuật từ ông ấy chứ?"
Lâm Huyên Dĩnh theo bản năng đáp: "Gia gia ngược lại có dạy ta, bất quá công lực của ta kém xa gia gia!"
"Vậy là được rồi!"
Giữa lúc mọi người còn đang khó hiểu, chỉ thấy Tiêu Trần bước lên một bước, vận chuyển Hoàng Cực Hóa Tiên Quyết, diễn hóa những chiêu thức từ « độc kinh bảo điển ».
« độc kinh bảo điển » chính là một môn Độc Công mà Tiêu Trần thu thập được ở kiếp trước, có thể khiến nội khí mang theo kịch độc, thậm chí bao phủ toàn thân, giết người trong vô hình.
Vào khoảnh khắc Tiêu Trần tung chiêu, tinh thuần nội khí lập tức chuyển hóa thành Độc Công, ngưng tụ ở đầu ngón tay, thẳng hướng Lý Bân điểm tới.
Không một ai ngờ tới Tiêu Trần lại đột nhiên ra tay, càng không ngờ mục tiêu công kích của hắn lại là Lý Bân.
Bản thân Lý Bân đương nhiên lại càng ngơ ngác, căn bản không kịp né tránh.
Ngón tay mang theo hắc khí nồng đậm điểm thẳng vào mi tâm Lý Bân.
Mi tâm Lý Bân lúc ấy xuất hiện một vết sẫm màu, vùng đen kịt ấy nhanh chóng lan rộng, thôn phệ và nhuộm đen toàn bộ vùng da thịt xung quanh.
Chỉ trong nháy mắt, độc tố đã lan ra và bao trùm toàn thân.
Ngươi...
Lý Bân ngay cả một câu trọn vẹn cũng không nói ra nổi, hai mắt trợn ngược rồi ngã quỵ xuống đất, khắp toàn thân từ trên xuống dưới không còn một tấc da thịt lành lặn, toàn bộ đều chuyển thành màu đen thui.
"Lý Bân!"
Lâm Huyên Dĩnh hoảng hốt kêu lên, bản năng của một y giả khiến nàng vội vàng ngồi xổm xuống, nhanh chóng kiểm tra tình trạng của Lý Bân.
"Khí tức đã không còn, nhiệt độ cơ thể tụt giảm đột ngột, tim ngừng đập, cái này..."
Lâm Huyên Dĩnh vã đầm đìa mồ hôi lạnh, hoảng sợ trừng mắt nhìn Tiêu Trần: "Ngươi giết hắn rồi sao?"
Tiêu Trần bình thản đáp: "Chuyện đó thì chưa, hắn chỉ trúng độc mà thôi. Loại độc này có thể khiến thần kinh toàn thân tê liệt, rơi vào trạng thái chết giả, hiệu ứng đặc biệt của nó cũng tương tự như bị điện giật vậy."
"Trúng độc chết giả ư?"
"Không sai, bây giờ ngươi có thời gian mười phút để chữa trị cho hắn."
Thần thái Tiêu Trần vẫn vô cùng thản nhiên, nhưng lời nói phát ra lại chẳng khác nào lời tuyên án của tử thần, hắn gằn từng chữ một:
"Nếu không trị khỏi, hắn liền thật sự chết đấy!"